loading...

Ai xót thương cho 6 thi thể bạc mệnh trôi sông?

Hơn 10 ngày qua, cả xã hội sôi sục với việc đi tìm thi thể chị Lê Thị Thanh Huyền, nạn nhân vụ phi tang xác của thẩm mỹ viện Cát Tường. Thi thể của chị Huyền thì vẫn chưa thấy đâu tuy nhiên đã có 6 cái xác khác bị nghi là của chị.

Cùng trên sông Hồng, cùng trong một địa bàn tìm kiếm, cùng là những người không may mắn, nhưng sự đối xử của xã hội với họ lại không như nhau.

Cùng trên sông Hồng, cùng trong một địa bàn tìm kiếm, cùng là những người không may mắn, nhưng sự đối xử của xã hội với họ lại không như nhau.

Trong số 6 thi thể tìm được đó, có một đôi vợ chồng trung niên chết cùng nhau khi tay vẫn trong tay, một nam thanh niên đã làm rõ được danh tính, còn lại 3 người vẫn thuộc diện vô danh, tức là không có người thân đến nhận xác.

Có những người xung quanh  vô cảm bởi cái xác đó bởi vì không phải là điều mà họ đang mong đợi. Có vẻ mọi người cũng không chú ý đến những nhân vật phụ này lắm.

Biết đâu trong số các thi thể trôi sông kia, ai đó cũng là nạn nhân của một vụ án dã man như chị Huyền?

Chưa có tổ chức nào thống kê được số nạn nhân tử vong trên sông Hồng hàng năm là bao nhiêu? Tuy cùng là những người chết trên con sông này nhưng chị Huyền vẫn “hơn” họ khi chị có được một cuộc tìm kiếm quy mô, được cả xã hội quan tâm.

Còn nhiều người khác cứ chìm dần vào dòng sông mà không có manh mối nào, nếu có nổi thì họ cũng chỉ được chôn cất tạm ở những xóm làng ven sông. Không có gì đau đớn hơn việc nằm xuống ở một vùng đất xa lạ giữa những con người xa lạ.

Trên các bờ biển có những khu mộ gió, cho những người ra đi mà không bao giờ trở về, mộ có tên, có tuổi nhưng lại không có cốt. Còn ven sông Hồng thì không biết có bao nhiêu những ngôi mộ vô thừa nhận, có cốt nhưng không có tên tuổi, quê hương.

Ai rơi nước mắt? Ai đốt nhang cho 6 thi thể kia, vì sao họ đã phải chết thương tâm như vậy? Và còn bao nhiêu thân phận đau thương nữa trên sông Hồng đỏ ngầu phù sa kia chưa được tìm thấy xác?

Nhiều người cho rằng cuộc sống không bao giờ công bằng. Đúng là cuộc sống không thể và không bao giờ công bằng. Có người đã phải chấp nhận sự bất công đó trong cuộc đời để tin về sự công bằng ở thế giới bên kia. Nhưng qua vụ việc này mới thấy chết rồi cũng vẫn có sự phân biệt, cũng không công bằng lắm đâu.

Nhiều người trong chúng ta đang quên đi nỗi đau của người khác mà chỉ chăm chăm đến mục đích của mình. Chúng ta đang lo lắng cho con người, lo lắng đến các giá trị của xã hội hay chúng ta chỉ đang thỏa mãn sự tò mò những câu chuyện giật gân thôi?

loading...